“CÚ NGÃ NHỚ ĐỜI”

“CÚ NGÃ NHỚ ĐỜI”

     Mỗi sáng thức dậy tôi cứ nhìn mãi đôi chân tong teo của mình mà cảm thấy lo lắng. Bao giờ tôi mới có thể lấy lại được phong độ như xưa. Dẫu biết rằng đó chỉ là mơ ước, nhưng tôi vẫn không thể gạt đi ý nghĩ này ra khỏi bộ não của mình. Kết quả của những ngày mà mình đã thả trôi đi thì cho trôi đi mãi.Thôi thì phải bằng lòng với những gì hiện tại. Phấn đấu để đạt được cuộc sống độc lập cho cá nhân và thêm một phần giúp đỡ cho gia đình trong tương lai.

      Nhớ ngày đó cách đây mấy năm về trước, khi 21 tuổi, tôi là người thợ xây giỏi nhất trong vùng của làng quê ngoại thành Đà Nẵng. Làm việc gì liên quan đến xây dựng tôi đều làm được. Từ bốc gạch, chuyển cát, trộn hồ, xây tường, đổ bê tông, thậm chí đúc tượng thạch cao đều được. Tôi làm cho ai thì người đó rất ưng ý. Mẹ cũng luôn nhắc nhở tôi đi làm phải cẩn thận, đề phòng té ngã vì tôi thường không đeo dây bảo hộ khi làm việc. Mẹ nhắc nhiều lần đến nỗi tôi đã không chú ý đến nữa. Do vậy, tôi tiếp tục làm việc hằng ngày mà chẳng chịu để ý đến sự an toàn. Rồi một chiều nắng nóng tháng 5 oi bức, tôi leo lên giàn để xây nốt bức tường còn lại của ngôi nhà trong xóm. Làm được một lúc, tôi thấy chóng mặt và loạng choạng rơi khỏi giàn giáo, rớt xuống dưới, người tôi va chạm vào thanh đỡ. Tôi như mất hồn vì cú ngã, rất đau ở lưng, nhưng vẫn cố gượng dậy. Hai chân của tôi nặng trịch và tôi chẳng cảm thấy gì. Da tôi tái nhợt, vã mồ hôi. Mọi người lo lắng nghĩ rằng tôi sẽ chết. Rồi xe cứu thương đến đưa tôi đi bệnh viện và tôi được cứu sống. Những ngày dài nằm viện, mẹ luôn bên cạnh tôi. Mẹ chăm sóc tôi như khi còn nằm nôi, nũng sữa. Nhưng nhìn mắt mẹ, tôi biết mẹ đã trách tôi không nghe lời là đeo dây an toàn mỗi khi đi làm việc. Tôi chỉ biết ân hận và tự trách mình.

     Nhờ sự động viên, hướng dẫn của các y, bác sĩ, tôi đã được tập luyện phục hồi chức năng, sử dụng xe lăn tay rất nhiều lần. Tôi được nhắc nhở là cuộc đời phải gắn liền với xe lăn tay mãi mãi, vì vậy phải cố gắng để vượt lên chính mình, bằng nghị lực cá nhân mình. Tôi biết đó là điều chắc chắn, là thời gian còn lại của đời tôi, do vậy tôi rất cố gắng luyện tập hằng ngày và nâng niu chiếc xe lăn vì nó là đôi chân của tôi trong sinh hoạt hàng ngày. Tôi đã tham gia câu lạc bộ sống độc lập và được trò chuyện cùng các anh, các chị. Từ đó, ước mơ đã lớn dần trong tôi. Tôi học tập, trao đổi kinh nghiệm với bạn bè, với mọi người về các công ăn việc làm. Cuối cùng tôi chọn được nghề làm hương thắp và tôi đã thành công. Không những nuôi đủ bản thân mà tôi còn làm nhóm trưởng của mấy anh em khuyết tật.

    Suy nghĩ thận trọng trong mọi công việc, từ đơn giản đến phức tạp, từ việc nhỏ đến việc lớn mỗi khi tiến hành. Đó là bài học cho “Cú ngã nhớ đời” của bản thân tôi.

Bs CKI. Thân Văn Chín

Categories: Bản tin SKCMN

Write a Comment

Your e-mail address will not be published.
Required fields are marked*